Thứ tư, 19/01/2022

Tin tức

Tin VMS-South

Trọn một tình yêu Trường Sa – Bài 2: Sức trẻ ở Trường Sa

Công việc khác nhau, đến Trường Sa từ những vùng quê khác nhau, nhưng như những chú ong thợ chăm chỉ, họ đã và đang tiếp nối các thế hệ cha anh đi trước cống hiến tuổi thanh xuân của mình để góp phần xây dựng Trường Sa ngày càng xanh, đẹp và điểm tựa vững chắc nơi đầu sóng ngọn gió.

Hải đăng Nam Yết, quần đảo Trường Sa

Hải đăng Nam Yết, quần đảo Trường Sa

Xuồng vừa cập trạm, anh Phạm Văn Nghĩa (nhà ở phường Tân Đông Hiệp, TX. Dĩ An, tỉnh Bình Dương, đang công tác tại trạm hải đăng Đá Lát) đã chờ sẵn để phụ mang vác hàng hóa lên trạm. 22 tuổi, học xong trung cấp hàng hải ở TP. Hải Phòng, Nghĩa nộp đơn xin ra làm việc tại các trạm hải đăng ở Trường Sa và được Công ty Bảo đảm an toàn hàng hải (BĐATHH) Biển Đông và Hải đảo tuyển dụng. Đến nay, sau 5 năm, Nghĩa đã trải qua công việc gác đèn ở các đảo An Bang, Đá Tây, Tiên Nữ và Đá Lát. Nghĩa cho biết, thời gian đầu mới ra đảo, anh rất nhớ nhà nhưng được các đồng nghiệp đi trước động viên, hướng dẫn, giờ đây anh đã quen và coi đảo là nhà. “Hàng ngày chứng kiến tàu, thuyền hành hải qua khu vực Trường Sa được an toàn, tôi rất vui. Tôi cảm thấy thật tự hào khi đã góp phần bé nhỏ của mình vào thành quả chung đó”.

Chỉ vào vết sẹo lớn ở đùi phải, Nghĩa bảo đó là kỷ niệm đầu tiên và cũng đáng nhớ nhất khi ra đảo làm việc. Số là trong một lần lội bắt cá để cải thiện bữa ăn trên đảo chìm Đá Tây, Nghĩa chạm phải san hô độc khiến anh bị phỏng. Nghĩa là anh lớn trong gia đình có hai anh em trai. Quê gốc ở Hải Dương, cha mất sớm, mẹ con Nghĩa dắt díu nhau vào Bình Dương lập nghiệp 10 năm nay. Mẹ Nghĩa làm tạp vụ cho một công ty ở gần nhà, còn em trai vừa học xong lớp 12, hiện đang ở nhà. Khi được hỏi đã có bạn gái hay người yêu chưa, ánh mắt Nghĩa vụt sáng lên rồi cụp xuống. “Chưa anh ạ. Anh có “mối” nào giới thiệu cho em với”, Nghĩa nửa đùa, nửa thật. Nói rồi Nghĩa lại bảo: “Em chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình riêng mà muốn tranh thủ làm việc, tích lũy vốn để có tiền mua đất, xây nhà rồi mới tính chuyện vợ con”.

Cũng như Nghĩa, Phùng Nhật Hoài (SN 1995, ở xã Suối Cát, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai) tình nguyện ra đảo công tác vì “trót đam mê và yêu biển đảo quê hương”. Khi còn là học sinh phổ thông, một lần Hoài xem phóng sự trên tivi nói về các hải đăng ở Trường Sa và công việc của người gác đèn, Hoài rất thích. Sẵn có anh trai là Phùng Nhật Huy đang làm công việc này ở Trường Sa, Hoài tìm hiểu thêm về nghề gác đèn và càng yêu thích hơn. Vừa tốt nghiệp THPT, cũng là lúc Hoài biết được thông tin Công ty BĐATHH Biển Đông và Hải đảo tuyển công nhân làm việc tại các trạm hải đăng nên đã nộp hồ sơ và tình nguyện xin ra Trường Sa làm việc. Sau khi được tuyển dụng, Hoài trải qua khóa học nghiệp vụ 6 tháng rồi được điều ra nhận nhiệm vụ tại hải đăng Song Tử Tây. Đến nay, sau 4 năm, Hoài đã trải qua công việc ở 4 hải đăng tại các đảo: Song Tử Tây, Sinh Tồn, Tiên Nữ, Nam Yết và trong đợt tiếp tế này, Hoài được vào bờ nghỉ phép, kết hợp thi nâng bậc thợ lên bậc 2.

Do chủ động chọn nghề và đã tìm hiểu từ trước nên Hoài không bị bỡ ngỡ khi lần đầu tiên phải rời xa vòng tay của cha mẹ để ra đảo làm việc dài ngày. Sau vài tháng đầu, Hoài đã bắt nhịp được công việc. “Em yêu biển, đảo và muốn được đóng góp phần nhỏ bé của mình cho quê hương, đất nước, tham gia giữ gìn và bảo vệ chủ quyền biển, đảo. Em sẽ chăm chỉ làm việc, cố gắng chi tiêu tiết kiệm, để dành dụm được chút vốn và đến năm 29-30 tuổi sẽ lập gia đình”, ánh mắt đầy niềm tin, Hoài bày tỏ quyết tâm và dự định.

Anh Phùng Nhật Hoài, công nhân ở trạm hải đăng Nam Yết chăm sóc rau xanh sau giờ làm việc.

Anh Phùng Nhật Hoài, công nhân ở trạm hải đăng Nam Yết chăm sóc rau xanh sau giờ làm việc.

Không chỉ trong ngành hàng hải, chúng tôi còn gặp một số người trẻ xung phong ra đảo làm nhiệm vụ ở các ngành khác. Y sĩ, trung úy Phạm Văn Thanh, đang công tác tại Bệnh xá đảo Trường Sa Lớn là một ví dụ. Thanh thuộc biên chế của Lữ đoàn 146, vùng 4 Hải quân. Tuy nộp đơn xung phong ra đảo nhưng cũng phải chờ đến 6 tháng, nguyện vọng của Thanh mới được cấp trên giải quyết. Trước khi ra đảo, Thanh có 6 năm làm việc trên tàu Trường Sa, thường xuyên hoạt động tại vùng biển, đảo xa nhà nên dễ dàng thích nghi với cuộc sống và công việc ở Trường Sa. “Cuộc sống ở đảo giờ cũng đầy đủ lắm, chỉ thiếu thốn tình cảm gia đình thôi anh”, Thanh cho biết. Năm nay Thanh 31 tuổi, cưới vợ được 4 năm và đã có con được 18 tháng tuổi nhưng thời gian vợ chồng họ ở bên nhau thì chưa đến… 6 tháng vì Thanh luôn phải đi biển theo yêu cầu nhiệm vụ. “Đôi lúc em cũng chạnh lòng vì cứ xa nhà suốt. Em biết vợ em cũng chung tâm trạng nhưng cô ấy hiểu đó là nhiệm vụ của chồng nên luôn động viên ngược lại để em cố gắng khắc phục khó khăn, mọi việc ở nhà để cô ấy tự lo liệu. Ra đảo từ tháng 1-2016 đến nay, em rất vui vì đã tham gia cùng các y, bác sĩ ở bệnh xá cứu chữa cho nhiều người bệnh qua cơn nguy kịch”, Thanh nói thêm.

Chia tay Trường Sa, chia tay những người công nhân và những người lính trẻ, tôi vững niềm tin rằng, những người trẻ ấy, cũng như các thế hệ cha anh đi trước, họ đã và đang góp phần cùng các lực lượng khác hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, xây dựng Trường Sa ngày càng xanh, đẹp, khang trang; giữ vững chủ quyền biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc, là điểm tựa vững chắc cho quân và dân huyện đảo cùng các ngư dân hoạt động trên vùng biển, đảo tiền tiêu.

Bài & ảnh: Nguyễn Đức

Tin tức khác

Hội nghị Người lao động VMS-South năm 2014

Khai mạc Giải bóng đá nữ VMSS CUP 2019

Hội nghị Người lao động Công ty Hoa tiêu hàng hải khu vực I năm 2015

VMS-South cứu trợ đồng bào lũ lụt miền Trung

Đại hội Đảng bộ Xí nghiệp Khảo sát hàng hải miền Nam lần thứ II, nhiệm kỳ 2020 – 2025